Review Nội Dung Truyện
“Booo… ngggg… booon… gggg…”
Tiếng đồng hồ vang lên trong màn đêm làm ông tâm giật mình tỉnh giấc, ngước nhìn đồng hồ với đôi mắt mỏi nhừ, ông thầm nghĩ:
– Chà mới đó mà đã 12h khuya rồi à, lúc chiều mình uống hơi quá nên chẳng biết giờ giấc gì cả.
Ông tâm ngó sang bên cạnh thì không thấy bà Nguyệt – vợ ông đâu cả, “quái lạ giờ này mà bả còn đi đâu nữa nhỉ, chắc là bả đi qua phòng con uyên cho nó bú nữa rồi”, đứa con thứ 2 của ông và bà Nguyệt mới chào đời được 6 tháng nên vợ ông chẳng ngủ được chút nào suốt ngày phải lo cho nó, lấy tay gãi gãi cái đầu, cả buổi chiều nhậu cùng đám đồng nghiệp làm ông tâm cảm thấy khát khô cổ, ông ngồi dậy và đi xuống phòng bếp để uống nước, ông tiền tới cầu thang đi ngang qua cửa phòng thằng Lâm – con trai ông, cách cửa khép hờ và vẫn còn ánh đèn hắt ra:
– Tội nghiệp con tôi, giờ này mà con lo học.
Ông tiến tới tỉnh đẩy cửa vào kêu con mình tắt đèn đi ngủ để mai hãy học tiếp nhưng đứng trước cửa ông lại ngừng lại:
– Thôi, nó cũng gần thi đại học rồi để nó ôn, giờ mình vào lại ảnh hưởng tới nó.
Nghĩ vậy ông quay lưng bước đi thì bỗng:
– Uhhh…
Một tiếng rên khe khẽ, dù rất nhỏ nhưng trong một đêm tối tĩnh mịch và yên lặng thế này ông tâm vẫn nghe được, ông nhận ra đây là tiếng rên của một người đàn bà và ông cũng biết người đàn bà này là ai, chẳng ai khác chính là vợ ông, dù có lãng tai đến mấy thì ông vẫn có thể nhận ra được tiếng rên sung sướng của vợ mình, nhưng tại sao tiếng rên lại phát ra từ phòng của thằng Lâm, mẹ con nó đang làm gì trong phòng, một loạt câu hỏi xuất hiện trong đầu ông tâm, ông nhẹ nhàng bước tới cánh cửa và nhìn vào, ông tâm như chết điếng và muốn quỵ xuống, ông không tin nổi vào mắt mình, lấy tay dụi dụi mắt và cố gắng nhìn lại nhưng kết quả vẫn như vậy.